|
LỜI T̉A SOẠN: Ông Lê Văn,
cựu chủ biên chương tŕnh Việt ngữ
đài VOA, vừa ḥan thành cuốn sách đầu
tiên về rượu vang viết bằng tiếng
Việt, nhan đề “Rượu Vang, Món Quà
Của Thượng Đế”, được biên
soạn rất công phu. Đoạn sau đây được
trích ra từ cuốn sách đó.
Thưởng
thức rượu vang cũng giống như
việc thưởng thức nhiều thú vui thanh nhă
khác ở trên đời. Bạn càng hiểu
biết nhiều hơn về bộ môn đó th́
mức độ thích chí của bạn càng cao hơn.
Thí
dụ như khi coi một trận đấu football
hay tennis, nếu bạn hiểu biết thấu
đáo về quy luật của nó, bạn sẽ
nhận rơ những chiến thuật, chiến lược
mà 2 bên áp dụng để đoạt thắng
lợi và bạn sẽ theo dơi một cách hào
hứng hơn nhiều.
Uống
rượu vang cũng vậy.
Tuy
nhiên, một số đông người vẫn có
cảm tưởng sai lầm rằng muốn
biết cách thưởng thức rượu vang cho
đến nơi đến chốn, người ta
cần phải dành rất nhiều th́ giờ và công
phu để nghiên cứu học hỏi th́ mới
có thể gọi là “biết uống rượu
vang”.
Sự
thực không phải vậy. Thượng Đế
đă ban cho tất cả mọi người chúng
ta những giác quan bén nhậy để có thể
phân biệt thế nào là rượu ngon, thế nào
là rượu dở. Và bạn chẳng cần
phải tốt nghiệp ở phân khoa Rượu
Vang của University of California at Davis hay École des Vins
de Bordeaux, mới biết thưởng thức
hoặc bày tỏ ư kiến của ḿnh về rượu
vang.
Bạn
chỉ cần dùng những giác quan sẵn có
của ḿnh để chú ư vào những tiêu
chuẩn chính sau đây:
§ Thị
Giác - dùng “Mắt Nh́n” để
phán đoán màu sắc của rượu vang
§
Khứu Giác - dùng “Mũi Ngửi
“để phân tích hương thơm, độ
mạnh và cá tính của rượu.
§
Vị Giác - dùng ”Miệng
Nếm” để cảm nhận
- Mùi
vị đậm lạt của rượu
- Sự quân b́nh giữa vị trái cây — độ
ngọt, độ chua và độ chát
- Dư vị c̣n lưu lại trong cổ sau khi
nuốt.
Từ Ngữ Rượu Vang
§
Người ta thường dùng 2 chữ “nếm rượu”
để chỉ định việc phân biệt rượu
ngon rượu dở. Tuy là những chữ phổ
thông, dễ hiểu nhưng nó thiếu chính xác và
không đầy đủ.
Ngay cả các ngôn
ngữ Tây phương cũng vậy. Tiếng Anh nói
là “wine tasting”, tiếng Pháp là “dégustation des
vins”, tất cả đều chỉ tập trung vào
Vị Giác, mà sao lăng các giác quan khác.
Muốn chính xác, ta
phải nói là “thẩm định” rượu,
bởi v́ từ đó bao gồm cả sự
cảm nhận, phân tích, so sánh, phán đoán và
kết luận, tất cả đều phải qua
5 giác quan mà Trời ban cho ta.
§
Tuy ta gọi chung là “ngọt” nhưng tiếng Anh
dùng 2 chữ “sweet” hay “fruity”, tùy theo phẩm
chất của vị ngọt. Những thứ rượu
hạng xoàng, được làm một cách sơ sài
cho bớt phí tổn, thường ngọt lợ như
có pha đường cát. Người dễ tính không
phiền trách ǵ, nhưng ngựi sành điệu
sẽ chê không uống, và gọi vị ngọt
đó là “sweet”.
Rượu
hạng tốt, được thực hiện công
phu không nề tốn kém, th́ vị ngọt là do
chất glucose trong nước nho c̣n sót lại
một phần, chưa lên men hết, nên rất thơm
ngon. Người ta vẫn c̣n cảm nhận
được cái vị ngọt tự nhiên
của trái cây trong đó, nên mô tả nó bằng
chữ “fruity”.
Trích từ
cuốn sách “Rượu Vang, Món Quà của Thượng
Đế”,
216
trang láng, h́nh màu lộng lẫy.
|